best tracker
Diễn đàn tình yêu, cuộc sống

Diễn đàn tình yêu, cuộc sống, Người Tình Valentine, VNYeu




Tâm sự

June 15, 2012

Em là nắng là gió là hạt cát tương tư

More articles by »
Written by: White_Roses
em-se-khong-quen
Em là nắng là gió là hạt cát tương tư, gió vô tình đi qua rồi luyến tiếc mùi hương còn vướng bận, nắng nhớ ngày những vạt nắng còn đọng trên áo ai, bước chân ai lãng du hững hờ làm hạt cát tương tư chờ người đến, như bến chờ thuyền chơi vơi mãi bến đơn côi.

Em đã từng là cô gái ngây thơ mang trong mình nhiều mơ ước, nghĩ đời đẹp như đóa hoa mãi không tàn. Em đã từng là em của một thời ngây dại, khờ khạo xây cho mình lâu đài cát trong mơ. Em đã từng là chính em với dòng đời em cho là hạnh phúc, nhưng bây giờ hạnh phúc vẫn mãi chỉ là một đóa hư vô.

Em đếm ngày trốn vào mưa bao lần, để giọt rơi tìm về  miền hương hoa cỏ dại. Em lạnh lùng em vì ghét chính bản thân sao quá vô tâm, để thể xác khô héo, úa tàn theo năm tháng vì dòng thời gian không làm xóa mờ đi nỗi nhớ.

Nhớ lắm người ơi, vài lần cho em thầm gọi, em trốn chạy chính mình sao cứ tìm mãi kiếp tương tư. Ánh trăng cũng vàng vọt buồn  hiu mà rũ rượi, như lòng em đang tự cào cấu chính mình. Sao em cứ đứng mãi bên lề cuộc tình vụn trộm, để nhiều lần khắc khoải mối ưu tư. Em bị vướng vào vòng vây của kẻ đa tình lỡ bước, rồi ngậm ngùi ôm hối tiếc gật gù có phải em đã sai?

Em kéo nắng ôm vào tim, rồi ngỡ ngàng ngày tàn nắng cũng buồn hiu mà lẫn khuất. Em kéo gió ôm vào lòng, rồi bàng hoàng vì một kiếp gió lang thang.

Sao không cho em làm bờ đê, để ôm dòng sông mãi mãi.

Sao không cho em là bầu trời, mãi ôm trọn một thế gian.

Đời phũ phàng nhìn em bơ vơ níu kéo những yêu thương xa tầm với, em nhớ ai mà sao môi chẳng cười, mắt chẳng sáng long lanh. Có lẽ em đa sầu đa cảm nên trọn đời ôm mãi kiếp đau thương. Vết sẹo còn hằn sâu nơi tim chưa lành thì đã chớm thêm những vết cứa dài mang hình hài của sự khờ khạo, ngu ngốc và hối tiếc. Có bài học nào cho em khi con đường còn nhiều si mê và khao khát, em cố giấu mình thì cũng chỉ làm nỗi nhớ đầy vơi.

Em lại tự dối lòng mình đã quên anh, nhưng càng cố quên thì tim em càng thôi thúc sự khao khát ngập tràn. Tự hỏi lòng sao em không cứ như là cơn gió thoáng qua.

Trong em giờ dường như sức chịu đựng biến thành sự ghét bỏ, em ghét bỏ chính em vì trái tim bị bóp nghẹt đến khó thở. Em nhốt nó đến tận sâu nơi tâm hồn để không còn nghe nó thút thít phút giây nào nữa. Em chán nó, chán đến tận cổ, em muốn giết chết nó để không còn những thứ mà em cho là xấu xa cứ chiếm lấy cả tâm hồn và thể xác nó. Nhưng em không đủ sức để giết chết cả chính em, vì em đã thuộc về nó từ lúc nào.

Nỗi nhớ lại tràn trề, lên láng lấn chiếm cả con người giả tạo của cuộc sống. Cái cảm giác  đó nó làm em khó chịu và đến mức không thể kháng cự. Em cố ru mình, một ngày, hai ngày hay nhiều hơn càng không thể làm mềm đi những thứ che mắt thế gian.

Thôi thì cứ cho em làm gió dù chỉ là cơn gió thoáng qua. Thôi thì cứ cho em làm nắng để rớt lên vai ai tìm về hơi ấm trọn một ngày. Và có lẽ em là hạt cát đón bước chân ai, rồi vô tình để hạt cát tương tư đếm bơ vơ chất đầy mọi ngóc ngách.

P/s: Người ơi, người biết không?

 

Mưa mùa hạ

(831)

GD Star Rating
loading…
GD Star Rating
loading…

Em là nắng là gió là hạt cát tương tư, 5.0 out of 5 based on 1 rating

Gửi tâm sự của bạn vào địa chỉ Email: tamsu@vnyeu.org để chia sẻ mọi điều về tình yêu, cuộc sống… của bạn với các bạn đọc khác trên VNYeu.org



About the Author

White_Roses





0 Comments


Be the first to comment!


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *


4 × seven =

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>



 
Buffer